banner by Kaza @rar-rec
Cảm ơn anh giúp em hoàn thành tâm nguyện cuối đời.
Tình cờ vào một buổi trưa nọ, tôi được nghe The Rest của DaBee, tôi tình cờ buồn và cũng tình cờ viết ra được một mớ hỗn độn.
Một mớ cảm xúc mà lỡ phút yếu lòng, bản thân tự muốn ôn lại những thứ cũ kĩ nhưng chưa từng phủ đầy bụi bặm.
Viết cho một người lạ, trong một khoảnh khắc nào đó, họ chợt va vào tôi và rồi chúng tôi lại đi tiếp. Mỗi đứa một hướng, chẳng ai níu giữ ai.
Chào chân ngắn!
Nếu nhất thiết phải nói ra lí do để ghét bỏ mùa thu thì hợp lí nhất chắc lí do đó là anh nhỉ
Gặp nhau vào một chiều thu tháng 8 và cũng là tháng sinh nhật anh.
Hmm một năm rồi, cứ hễ đến độ thu tự dưng tim tôi lại bị cào xé bởi cái thứ tôi cho là kỉ niệm "đẹp", mãi cứ ôm ấp chúng
rồi tự làm đau mình.
Đến bây giờ #0208 vẫn nằm chình ình trong điện thoại, đến một chút can đảm để xoá nó tôi cũng không có. Còn nếu có? Thì cũng không đành đâu
Đeo theo anh bao nhiêu lâu rồi mà chả thấy anh có gì tốt đẹp hết nhưng hình như có rất nhiều người thích anh nhỉ, riêng tôi thì không thích anh, tôi thương anh. Thương những thứ giản dị nhất anh làm, hay đơn giản chỉ là 1 câu "bảy mập ơi!". Chắc vì thế mà anh có khá nhiều sự lựa chọn khác ngoài tôi. Thế rồi tôi bước vào câu chuyện của anh với tư cách là người thứ 3. Chương tiếp theo và sau này tôi là người dự bị. Và đến khi kết thúc, tôi sẽ chẳng bao giờ có anh một cách trọn vẹn không san sẻ.
Có lẽ ai chơi thân với Lục Nhi chắc hẳn hiểu được con nhỏ đó, chẳng nắm tay ai đi cùng một đoạn đường quá một tháng.
Nhưng rồi, chính anh đã khiến nó cởi bỏ hết những yêu thương khác đi để mà chân trần theo anh suốt đoạn đường gần
hai năm trời.
Nhưng đã là con gái, ích kỷ là điều không thể tránh khỏi. Không những tôi muốn làm "thùng rác bỏ buồn" mà còn là người cười cùng anh lúc hạnh phúc.
Tôi muốn tự tay làm nhiều bữa ăn ngon cho anh chứ không phải chỉ là một bữa cơm vội với trứng trông nhạt thèo ở bên nhà Shaggo.
Tôi muốn cùng anh sáng tác những bài nghe thật đáng yêu chứ chẳng phải để anh một mình rồi chết "Lặng" với "Chiều nay không có mưa bay" hay là "#1407"
À thì cái gì tới thì nó cũng tới, đến một ngày có bạn gái mới, lúc đó tôi mới mừng cho anh vì đã quên đi được con mụ đáng ghét kia. Và đồng thời không quên chúc phúc cho anh bằng một cái cười thật tươi nhưng tự dưng lại thấy mặn ở đầu lưỡi.
2 năm, chẳng là bao nhiêu với anh nhỉ.
Chuyện giữa tôi và anh để mà nói ra thì chẳng có gì đặc biệt mấy, chỉ là chút khờ dại của tình cảm vào mùa xuân thứ 16.
Cuối cùng tôi đặt ra cho mình và anh một câu hỏi: "Anh muốn ở lại với tôi bằng cách bước vào mớ hỗn độn buồn tẻ này đấy à?"
Anh vẫn không trả lời cho đàng hoàng như cái ngày tôi bảo tôi thích anh.
Ừ thì gọi là quên thì cũng không hẳn, vì thỉnh thoảng tôi hay đem những thứ về anh ra ngắm nghía và cười nhẹ cho câu chuyện tôi tự vẽ về anh. Một câu chuyện giữa tôi và anh, đến chương cuối tôi trở thành nhân vật phụ.
Tôi không biết có còn con điên nào xách gần hết tuổi đẹp nhất của đời người để mà lẽo đẽo bước theo dấu chân đã mòn cũ kĩ cạnh một dấu chân khác không.
Đứng đằng sau cái bóng của 1 người, đến khi mình làm người đến trước thì bất đắc dĩ trở thành người t3.
Anh biết mà, với một con nhỏ khô khan, cọc cằn như tôi thì có cố viết thế nào cũng chẳng thể khiến người khác cảm động như The Rest hay là 22, nhưng tôi mong vài dòng này có thể khiến anh hoài niệm 1 chút gì đó liên quan đến Baymax và Toothless của hai năm trước. Lâu lâu nhớ về cũng được, đừng quên đi, kỉ niệm đẹp mà, anh ha!
Có thể sau này tôi sẽ không gặp được ai như anh nhưng chuyện gì cũng phải có kết thúc của nó, tôi chẳng thể nào cứ ngu ngốc đeo vác cái thứ tình cảm chênh vênh đó mãi được.
Có thể đôi lúc cũng yếu lòng khi nhớ đến, nhưng chắc chắn: đó là buồn vì tiếc chứ không còn vì thương nữa.
Giống như củ cải từng nói: "Ai cũng nên có cho mình một kí ức buồn, mang tên là hạnh phúc.
Chào anh, cảm ơn anh vì tất cả, yêu anh bằng cả tuổi khờ dại nhất của 1 đời người.