[Dopeflow] Feel the night- Siren
fb: www.facebook.com/profile.php?id=100004024405755
mixer:www.facebook.com/quynh.ton.750?fref=ufi
Trên con phố ánh đèn mờ đồng hồ đã điểm 12h đêm
Tao lê bước, lê suy nghĩ đi tìm cho mình một chỗ đến
Bystreet coffee, hay là rạp chiếu movie
Bất kì nơi đâu cho tao chợp mắt, tao cứ tiếp tục bước đi
Điếu thuốc tàn làn khói đang tan vị đắng dỡ dang cuộc đời lang thang
Vật chất héo tàn tình cảm khô khan hàng ngàn gánh nặng mà tao đang mang
Rồi tương lai ra sao, liệu có đùa giỡn, trêu tao
Và nếu tao ngưng cố gắng thì liệu ngày mai tao có ngưng kêu gào
Khi trái đắng đã quá nhiều thì một từ buồn nói ra lại nhạt
Hay nói đúng hơn định nghĩa cảm xúc chỉ còn là ảo trong từng bài hát
Cứ vô cảm đi, dòng đời sẽ không bóp nát tim đau
Còn hơn ôm tình cảm mà lún sâu để rồi ngày mai trách phận bi sầu
Dù đã tự nhũ bao lần tao vẫn cứ để mình sập bẫy
Tình cảm u mê làm tao sa vào cuộc chơi đến quên mất đường về
And sometime..i feel, empty
Chờ từng ngọn đèn mờ xua tan sương trắng trong màn đêm
Chờ gió lên tiếng hôn nhiều thêm cho con tim đó, ấm êm
Rồi một ngày tình cờ tôi sẽ vương tới nơi trời xa, chạm môi trên những khúc hòa ca
Nhận ra cuộc sống còn chút thiết tha
Từ một cuộc sống bình yên những điều nhỏ nhặt tao đã ngỡ quên
Bất chợt tất cả mọi thứ đổ vỡ vào một ngày mưa không ngờ đến
Gia đình tao tan nát,hận thù làm tao hoang mang
Rời xa ngôi nhà của mình, tao chính thức trở thành kẻ lang thang
Là con gái mong manh, phải trải qua những bất hạnh
Nhưng cuộc sống tự tại vẫn làm tao biết tao còn nhiều may mắn
Đồng tiền phi nghĩa đã phũ màu đen trên những con đường đầy nắng
Những ông già những bà già bị lũ con cháu bất hiếu bỏ rơi
Cầm trên tay cọc vé số, gánh trên vai những món kiếm lời
Dù cho giá rét chân run chỉ mong số tiền trong túi đừng vơi
Để cho một ngày trước khi chết còn có thể kịp nghỉ ngơi
Những đứa trẻ mắt chưa vàng đã vội bị ném ra ngoài xã hội
Cướp giật xin đểu làm đủ mọi chiêu cũng có ngày phải trả tội
Chỉ vì miếng ăn, vì cơm áo học hành là chuyện không thể với tới
Xã hội này có rác rưỡi thì cũng chỉ tại con người dồn ép mà thôi
…
Có thể ngày mai tao còn bò trườn ở dưới vực sâu trong khi tất cả mọi người đã leo lên đến ngọn cờ ở đỉnh núi cao
Có thể ngày mai hai bàn tay tao vẫn là nothing trong khi ngoài kia ai ai cũng đã có sự nghiệp của chính mình
Đổ lỗi do ai h ay do hoàn cảnh hay do tao chưa cố gắng hết mình
Trong lúc than thở vô ích hãy đứng dậy ra ngoài kia mà nhìn
Bao cuộc đời thống khổ, họ cũng đã tìm cách đứng lên
Chứ không như mày một kẻ bất tài sự nghiệp tương lai chẳng biết dựng nên
Đêm đêm thật dài bóng tối tưởng như mãi ngự trị
Khi mà ánh sáng vài ngôi sao chỉ có thể le lói sau màn sương
Cái lạnh buốt tê tái cô đơn hành hạ thân xác tao không ra gì
Nhưng rồi bình minh sẽ đến mặt trời sự sống nổi dậy chỉ tao đường
Cứ đi tiếp, cứ bước tiếp nhất định tao không mất phương hướng
Để ngày mai tao về với vòng tay của mẹ sau bao ngày bốn phương
Để tự hào sau bao cám dỗ, tao vẫn là người mẹ thương