1 viết 1 nháp anh sẽ viết cho em
Dù có hối tiếc đến đâu thì cũng là tuyết trong đêm
Ngày mai ánh nắng đến tuyết tan duyên cũng kết thúc
Cũng đến lúc anh nói ra những lời mà em cho là sến nhất
Anh biết anh là người khô khan không thể nói những điều lãng mạng
Nhưng có thể đây là lần cuối cùng anh nói hết tâm can
Em cũng đã biết là anh chẳng có can đảm
Chẳng biết làm việc gì chỉ biết lấy nhạc để than vãng
Yêu em bấy lâu anh cũng chẳng thể hiện được gì
Chỉ biết nhìn em rồi lặng lẻ bước đi
Ngoài những cái trò hề mà anh bày ra
Thì anh chẳng được tích sự gì cứ thế rồi ngày qua
Vẫn là 1 vòng tuần hoàn trên chiếc xe cà tàn
Mỗi ngày chở em đi dạo rồi cũng hết thời gian
Anh biết là còn nhiều chuyện nên ta không thể đến
Cái đó chắc em cũng biết thôi anh không kể đến
Em vẫn như thế vẫn dễ mến
Anh không biết nên đến gặp em hay 1 cuốc điện thoại ra đi
Mà thôi có gặp hay không em cũng biết trước rồi mà
Ver 2:
Kỷ niệm ở bên em thì nhiều lắm anh cũng không tài nào nói hết
Đi bên em chẳng biết vui hay buồn chỉ có cái cảm giác là hồi hộp
Ta bên nhau nhưng chưa bao giờ nhìn nhau lâu
Là 1 vòng trái đất cạnh nhau nhưng chẳng nói được bao câu
Anh thì chẳng có gì chỉ được cái mác là người rap
Quen được mấy thằng bạn tri kỹ rãnh rỗi thì ngồi hát
Bước ta đường thì quần sọt áo thun
Ăn nói lung tung còn bị người ta nói là thằng khùng
Anh biết ta khó hòa hợp vì lý trí ta không chung
Thể loại của anh thì xã hội lại không dung
Vì thế điều kiện và con đường của ta luôn không cùng
Cũng không quan trọng gì mấy nhưng em chính là người làm cho anh thức đêm
Suy nghĩ và thao thức thêm
Anh chẳng phải thể loại xướt mướt
Nên mỗi khi làm gì đó để lấy lòng em chắc chắn là bị trượt
Cũng đã nhiều lần muốn buông bỏ nhưng không được
Em cho anh hy vọng rồi dập tắt anh chẳng thể nào mà đoán trước
Em đặt ở một khoảng trung và làm quyết tâm anh trôi hết
Và cứ thế anh cứ đi cứ đi và không có hồi kết
Ver 3:
Chắc cũng đã hơn 1 năm rồi tuy không có gian khổ gì
Nhưng cuối cùng kết quả cũng là xe cát của giã tràng đổ đi
Em luôn đặt anh ở một vị trí trên tình bạn mà chẳng thể đến được với nhau
Làm cho anh tiến thoái lưỡng nan không đi được tới đâu
Anh đâu quan trọng những điều đó
Nếu không anh đã không bày nhiều trò
Anh biết cái gì khó có được thì sẽ biết trân trọng hơn
Nên vậy càng ngày anh càng yêu em sâu đậm hơn
Chuyện tình yêu anh dở lắm không biết em thích hay không
Chắc em cũng phiền nhưng anh vẫn cố gắng để em lay động
Nói thật đi tới đây rồi xa em anh cũng chẳng muốn
Nhưng mà làm được gì khi lệnh đã ban xuống
Đi 3 năm liệu tình còn đậm sâu không biết là mình còn gặp nhau
Anh chỉ muốn một lần cuối nhìn em thật lâu
Nhưng mà thôi có duyên có nợ thì mình kết
Không duyên không nợ thì coi như tình hết
Ít nhất cả đời anh cũng đã một lần yêu say đắm trước khi mình chết