Tâm sự của một con mèo - Lá
Special thanks:
Banner by: AnB
Mix/Master/Record by: Kaza
Đôi lời: nếu bạn tìm đến tôi với tư cách là một người muốn nghe rap, xin lỗi vì làm bạn thất vọng. Tôi chỉ có thể kể cho bạn nghe câu chuyện của tôi trên một nền nhạc bất chợt nào thôi! btw, thanks for support!
Lần này là về tâm tư của một chú mèo.
Lyric: Chào ngày mới, vươn vai, ngáp dài, duỗi người rồi cuộn tròn lại. Như một chú mèo lười biếng chào ngày tiếp theo của những chuỗi ngày dai dẵng không có điểm dừng, không biết khi nào thì kết thúc
Bắt đầu ngày mới với một tách cafe, mèo ta quyết định cho mình cái không gian yên tỉnh nhất đủ để nghe tiếng lộp bộp rơi theo nỗi buồn lên mái hiên thú vị như thế nào
Hôm nay nó thấy, mèo mướp cùng mèo bông chạy nhảy khắp các mái tôn, tiếng meo meo hoà cùng tiếng mưa hình như không thể nào ồn ào bằng tiếng lòng của mèo ta đang cồn cào ở đây.
Tự dưng mắt nó ươn ướt, nó không chắc đó có phải nước mưa vô tình lăn dài trên mặt nó không nữa.
Mèo buồn.
Đến cả tô cơm với mấy con cá khô ngon lành giờ cũng không thể dỗ dành nó được.
Mèo viết:
Có những chuỗi ngày bấp bênh đến chết mất, nó nhớ mướp, nó sợ nó không kìm lòng được mà meo lên 3 tiếng, nó sợ nó sẽ ngu ngốc đến mức mặc kệ mọi thứ cứ thế phóng thẳng đến nhà mướp liếm láp cái mùi hương quen thuộc ấy rồi khóc đã đời cho những xô bồ ngoài kia. Muốn cùng mướp ôm ấp cả một hành trình dài.
Có những chuỗi ngày tuyệt vọng, nó vạch ra cho bản thân một cái kế hoạch quyết tâm để từ bỏ. Quyết tâm bước ra ngoài mấy thứ cũ kĩ đã nhạt đi trông thấy. Quên đi ba cái thứ gọi là kỷ niệm, dù có giữ lại trong ký ức bao nhiêu thì khi hoài niệm lại chẳng phải đau lắm sao? Nó mệt rồi nằm dài ra nghĩ vài thứ cho hết ngày, à không phải nghĩ! Là nhớ.
Với mình, họ là một vết hằn rất lớn. Còn với họ, mình là một vết trầy nhỏ, chỉ cần lớp mài bong ra, thế là xong.