[Chap 1] Tin nhắn cuối - Rick
Mixtape: Tiểu thuyết "Một đường thẳng"
Win's studio
Mix and master: ST5
Banner: Paddy
Đó là lần cuối cùng mà ta nói chuyện
Em nói có một người nào đó giống như anh ở bàn đối diện
Chỉ toàn là những dấu hỏi ở đầu dây này vào giây phút ấy.
Và hai chữ “tạm biệt” là lời cuối cùng trước khi em cúp máy.
Em nói sẽ biến mạch máu ở hai cổ tay ra thành tám mảnh.
Những vị ngọt ở đầu lưỡi dao hằng đêm làm em ám ảnh.
Em nói em thường bật dậy để cười vào giữa đêm khuya.
Có 1 người nào đó tỏ tình với em ở thế giới bên kia.
Em nhắc lại khoảng thời gian ta còn là của nhau.
Em nói “ngôi nhà đã cháy, anh đừng tìm, không còn gì nữa đâu!!!”
Anh kể về những dự định tương lai mỗi lần em hỏi tới
Em kể về bản nhạc em nghe 3 giờ vào mỗi tối.
Bỗng ánh sáng nào đó ùa vào khiến anh bật dậy.
Anh nghĩ chỉ là giấc mơ nhưng sao câu chuyện nó lại thật vậy.
Nhìn vào điện thoại, men rượu như khiến anh không say
Tin nhắn “Chào anh!” 0 giờ 0 phút 0 giây!
This feeling’s so bad
It feel like this shit is fucking me
Come on! Come on!
Tôi không phải là một nhà văn, tôi không viết ra những câu chuyện mà bạn sẽ bỏ tiền ra để đọc nó, cứ cho đây là một câu chuyện tôi bậy bạ nghĩ ra. Tôi biết con người không thể làm những việc vô lý nhưng đôi khi tình yêu khiến con người làm những việc đó trong vô thức, đôi khi tình yêu làm con người cảm thấy dễ chịu, nhưng củng khiến họ điên tới tột cùng!
Anh lao ra đường như 1 thằng điên chỉ 5 phút sau quên cả khóa cửa.
Nhưng không quên sẽ tấp vào lề để mua cho em 1 ly đá sữa.
Anh không nhớ em thích món gì mỗi lần anh gọi món.
Nhưng tay anh chỉ muốn vặn ga phóng thật nhanh mà quên cả đội nón
Trước mặt anh là 1 đám đông còn đang mơ ngủ.
Những bộ đồ màu xanh, đèn nhấp nháy của xe cấp cứu.
Và anh chỉ biết lao vào như con thú hoang mà không ai quản lý
Miệng vẫn cứ thều thào vì trước mặt anh như 1 điều nhảm nhí.
Nơi bên góc nhà là chị em và mẹ em khóc.
Và thứ nước màu đỏ gì đó mẹ em vô tình để bám lên tóc.
Anh lao vào trong căn bếp và chỉ muốn quên những gì mình thấy
Những tiếng lách tách chụp hình và xác của em đang nằm ở đấy.
Ly nước anh cầm trên tay rơi xuống đất.
Như hình hài của em củng bị thư nước màu đỏ kia uống mất
Mảnh giấy mà tay em vẫn nắm chặt bỗng rơi ra sàn nhà.
“Xin lỗi anh vì em chỉ là con đàn bà”